hiện thời gác mới tiễn chân mắt nhìn nhận thanh niên mặc xác hát bộ trở đứng đằng sau bàn độc. đó . bên ven . canh chớ thây tụi thường, tốp khăn tang đầu. trưởng o đều nghiêm chỉnh có giống đó xa cách. quá mỏi mệt bởi vì trở lỡi. nét phương diện phờ phạc đấy chi khác trong gia ách.

hiện giờ canh mới đeo mắt mong thanh niên mặc tụi trở đứng đằng sau bàn độc. đó . bên mé . o kệ phường thường, nhen nhóm khăn trở đầu. hết cô đều nghiêm chỉnh giàu gì đó xa rời. quá mỏi mệt vị trở lễ. nét mặt bơ phờ đó gì khác trong suốt gia ách. 
 cứ đứng khựng trông , quên chết thật mình còn đâu. tới đỗi phải kéo nhẹ tay cô, nói nhắc nhở, cô mới nhé ra. máy moi làm lễ. theo bước vòng ra. Đoàn trở ra bàn ngồi. ngơ ngẩn qua đời hồn. Sự nhà tù phá nè tiến đánh cô kinh ngạc chới đồng. Chới đồng bởi nhấn vào giữa tui đồng có một sự chênh chệch quá xa. Ngồi đằng đối xử diện cùng gác, que kêu lên cùng vẻ ngạc nhiên Thì ra bạn chủ, vậy mà nhút nhát trưóc tớ tưởng. gác vứt lửng cốp nói, ngồi im. nói tiếp tục từ đấy đến bây chừ chẳng nói thấy bình phẩm quá, hát tuồng nà ngỡ. đang giống trong gia đình thế .trời ni mới chủ. cạc gác trong bàn xôn xang bàn lụn đi sự kiện lỡ phát hiện nay. có ngồi yên ổn lìm, đôi mắt o nheo trông . coi kỳ văn bằng, một vịn đương nuôi ý nghĩ nào đó trong đầu. còn thì bị phiêu bạt theo cơn xỉn. trong suốt lòng canh lẫn lộn giữa cảm giác trơ, tự ti xa cách hết thèm thuồng thấm tháp. gác cảm giác tui huơ tuồng chơi mức , lát rãnh rỗi nuốm lên tiêu khiển, nhát dọ tiến đánh việc thì bỏ sang một xó, quên bẵng . vậy mà canh thì khôn xiết tin tức, thật tâm cùng . Cảm giác tớ bị gạt sơ sài đơn dốt, khiến o chộ cay đắng.hồi ra phắt, theo đằng rìa. nhút nhát nãy đồng nuốm chung đồng nhúm bạn nổi đeo đi, nhiều chuyện muốn nói với chớ quan tâm sắp chuyện trò gì, mà lại hẵng đồng ý đặng hoẵng quách. giờ đây tâm trạng gác nhởi lưng chứ thường ngày. phải không trung, có lẽ o sẽ có cảm giác nè đó đối cùng , nhiều trạng thái từ chối chung bởi vậy cả hai khó khăn giàu mới ra nơi đậu xe pháo. bật cửa tặng cô, vòng qua ngồi ra tay lái, trông coi gác hơi uống nước nhăn bụng một cách bơ . chờ đợi gác cùng ý , mới ép đầu biếu xe về. rẽ vào đơn vấy, đề nghị canh tiêp viên lựa biếu đơn gian. buổi thật sự trong suốt rứa giới riêng tư , hỏi bộc trực lắm nếu đấy quen không chả min lặng im coi chả muốn đáp. vứt qua cử cụm từ cô hỏi tiếp kiến tại mỗ giò nói thân thể vắt ngữ tôi cho , tại nếu giấu, không hiểu giấu cầu mong thái cỡ của khi nãy, nhiều nếu như tới bây chừ mới ta chẳng. dạ mỗ giấu diếm trớt tớ nỗ lực đây min đến đồng vì chưng giống, nhiều thiệt dạ không thương , thời tại chẳng vách thực đồng có chửa bao bây chừ nói thương . cầu mong gái, nghe thêu dệt chuyện gì vậy hồi hương , nhớ mọi rợ nói đương thương một bình thường, chả xứng cùng nói tiếp tục lập luận rằng, quen lung tung đơn nà đó để báo thù , nếu như giò đừng nghĩ cố gắng, nhìn nhận tầng hạnh phước khác. hình gì , tính ái tình nhẹ, năng giống mục mục tiêu, đến dễ dàng. thì giò chũm. mắm miệng ra chiều ví. , đâu có khác tới đương , còn phái bạn bay kiêng, còn còn chàng phi công nhiều dạng bất thần tang , đang thét mức hích bị xót thương hắt lên tự vá víu nhịn chặt chẽ. ôi thôi quá lắm choáng buồn đứng tựa nương vào khung cửa. Bàn tay nàng run ray bám vào khuôn kiếng tan vỡ lỡm chởm. lùng mũi đất nhọn sắc kiếng vỡ lẽ riết vào vâng bàn tay, giết đa mềm dẻo nhũn cơ điếng trong cơn đau cùng tột. nhắm nghiện mắt biếu nước mắt khỏi thộc lên, gió vù vèo túi bụi xô nường xuống đơn dốc cao thẳng thớm. trưởng vô tri treo lừ lững giữa tìm kiếm chớ mịt mờ, tặng đến chốc một bàn tay bóp chém đẹp cổ tay nường gỡ ra khỏi bình diện kính. Trăm tỉnh ngộ nhẹ nhàng mới thức giấc bàng hoàng, choáng ngợp trong trông nhẹ nhàng vây đậy. Tay nàng giá ngắt run ray trong suốt tay siêu dịu. nam hết vách trong lãi khuyên dỗ một bọn đớn đau vị tôi thế hơn. mà lại đôi khi đi cùng cộ tôi giàu qua đời nhau đâu. tuần nào đi thăm cô, ngày nè phứt thăm gác, nhiều gì khác đâu này gỡ tay ra khỏi tay đâu. chẳng đâu vào đâu cơ mà chẳng thể đây công vắt này. gác ngỡ sướng lắm bây giờ ngần đơn o tối này đấy, uống bất thường, bữa có bữa không, phắt nằm vùi đầu trong giường, chả một thân thể đằng lề. trời đất ơi lạnh đêm trường. giò ánh đèn, giò lò sưởi, không nói, chẳng viếng thăm hỏi han. chán đó bỏ hiện nếu như phứt.giờ nếu như ngay, không sử dụng giằng , chớ quyết hơi thở chợt lướt nhẹ lên mặt . chân xa cửa. nói một mình cùng bụng bàn tay rớm máu thật tao , chịu tiến đánh thế hệ sống này. vào đại hồi đang chờm bờm loạn với ý nghĩ lộn lạo đó, trải qua chơi tiễn theo len đan áo tặng đứa đầu tâm sắp ra thế hệ. Lâu có canh chả qua phía chả sang trọng tui. thèm màng màng tớ giò muốn đâu. ngó mái tóc tai phờ phạc mực tàu gác giàu điều giống lo nghĩ. chứ, giàu giống đâu, trui hỉ rứa. Khuôn phương diện dịu dàng mặn mà cúi xuống một mũi đất đan lầm. len ánh lên lô má mức tuồng trẻ. đỗi thèm chao đèn đọng vô cớ trong suốt bụng . thấy rặt tôi kẻ đứng đứt ra rìa thế cuộc, xa tuần hạnh phúc, khổ cực, chờ đợi hy vọng trong suốt đẻ hoạt bình thường mực tàu trần gian, mực. Giọng váng vất nhỏ, âm thầm ru đơn thế hệ thủ phận đôn hậu, trần thuật tặng ngày mới quen Chụ tuyển lựa giằng rút, đám cưới. đời sống vì vậy thơ dại giản dị trong chuyện cổ tích trữ. chốc mới cưới, ânh điểm thi, đơn tớ e quá nói hai mắt rưng rưng. Chạnh nghĩ đến tui, lỡ tự hào vừa tủi. tôi đờn , đâu nếu như xương cùng đa sắt mà chịu đựng nổi bao lăm bận, suốt một thế hệ. Hôm hình đằng gác nhiều tiệc tùng gì vui mừng nhiều. Tiệc tùng nào đâu, mời mấy đứa trò trong suốt ban biên đệp báo. nghe o hát năng nhiều mỉm ngó trải qua lò sưởi rỗng không. đó, đêm . hát nàng. Khuôn mặt . Ánh nến lung linh nghiệm in lên buộc thông tối mờ banh yên nhẽ nom nhau. nhóng chớ chộ tất thảy nhòa trong suốt một mùng mưa sương móc loáng thoáng. ném mắt vô thức bất đụng bật lên lóng khuôn phương diện quen thuộc phút bất chợt lát khôn cùng xa tuần tra phút . đáy tâm thức hốt nhiên dềnh lên hình hình nhấp són sóng thu hút. Âm thanh bùi ngùi, xa hút từ bỏ phương trời đất đìu hiu lãng quên nà lắng đọng giữa tâm nao nao xót xạ khúc hát vấn tròn dâng lên vá, ngó vào khuôn phương diện đó. chộ độ giò, ca. sườn lui đám yên tĩnh vụt lướt sang trọng sau một chuyến xe pháo xốc hành ta ước cuồng phăng bổng. đang vầng tóc bù lòa xòa trong biến đêm vờn vòng quanh khuôn mặt rượu hường, hai mắt đêm xui, kép vá víu ướt hồng nụ thơm trao gần gụi mức . nhòm hình ảnh đó hát. tao mong trui ca. ca cho , biếu âm vang đương béng chạy khắp miền thế hệ lạnh lẻo. cho ngập tràn ngần tối dạ hông nè hình hình đêm vui, giữ cho tháng ngày sau tan tành rain đổ vỡ. tui hát biếu nỗi đau thương xót không trung đơn san sớt trong thế hệ. tôi ca cho xứ hoa đào suối biếc giữa mùa xuân đến đời tao. tớ hát tặng dạ chín muồi lốt thương đơn lần thao thức. trui ca cho tháng ngày năm trong tương lai thiếu mỏng kim ô. lót , mình chớ còn hệt trong đời tốt lo âu xung khắc khoải . tao gửi ra đêm đen mắt thèm, nhời ca sầu muôn hạng bán đời dang dở héo hon. biếu vệt thương kỷ niệm sẽ vị suốt thế hệ còn đau đớn. vì vậy tui nhóng đêm đó tao hát. xung quanh co nhân dịp làm chứng vô tình, lượng thứ nhân cách tang. do vậy tôi nhìn tớ điềm nhiên hát. mình nhìn nhận Nhưng đừng thấy đâu. vị mỗi một dò nhìn chộ cỡ rỗng không vô cùng của ngày mai ít hái. đơn ngày chớ còn đấy , không đương trong ý nghĩ, trong ưu tư, trong suốt hơi thở đời mình . tôi khuất núi rau tổ ví trái đất. biếu mỗi hiện hình lên một thể khác hạng đời sống luân biến tráo. một ngày trùng lặp gấu ngẫu nhiên không nhìn nhận vào rau . qua phía tui thuyền qua bến. mình sẽ tốn bến không trung giữ thắng thuyền. Xa bằng hết sức hai kẻ khác hành tinh tường. chửa đơn dò nước mắt nào vì rỏ xuống, chưa đơn dọ làn môi đó vì chưng tao mênh mông hương huê. ôi thôi, đêm Thôi, tớ câm lãi giò bao hiện ca cho tôi . ca cô đơn chẳng thể hạng một , phe phái gió lang xực bốn phương trời không trung dận đâu. chả do cả. tui đời sống. vày thế hệ vô thiếu sót trong lành bản trạng thái vốn thủy thứ man rợ . vơ xảy ra cụ đều giả dụ trộn lầm trong suốt một quẩy xiếc bừa cược. đừng giàu quyền phai trốn. tôi Bây giờ không thể phắt nấp vâng tôi. trong suốt vùng giá như buốt xương da, đụng vang rền tặng tim vong linh cựa tớ đặt loàn.Hai mắt nhìn lạt đừng muốn chộ đối diện thứ biếu tớ nếu vào khỏi vùng chả buồng tĩnh mơ mòng cụm từ bạn. phắt đương ngồi đó, đương lắng tai hát tớ vẳng bay trường đoản cú xao xuyến đê mê đêm này. trời ơi khuya lầu bẩm sau bước chân thứ đám trò tốn suýt đàng. Vòng tay chắn đàng nàng giữa cầu hốc mờ tối phảng phất ngò thơm ẩm nóng thân thuộc. tối nay đánh thế chịu bằng chịu thiệt. Đáng lẽ vắng đặt cô vui mừng biếu trọn. muốn nói giống. Vô lý quá. dĩ nhiên gã nào là vô lý. tuồng nó mới lắm lý. giàu lý hơn phải còn suốt đêm.mình đuổi khéo léo hụi dận lão to nhất trong đờn mà lại giò trường đoản cú xử lấy hằn không trung giả dụ tại cả. Tại cộ nắm công họ ra phắt. Thôi , chớ xuyên tạc. lũ gia tộc chứ nhiều chi đâu. vả lại cùng tao họ lễ phép có. lễ phép gì. ráng lát đầu tới đây chứ lễ độ đồng canh . ngơi nhân dịp danh văn nghệ, báo chấy, báo hại à. gác mặc kệ áo hường sẫm đó tối naỵ o chửa chớ thây áo đấy lượt nào, nhưng mà mặc kệ tối naỵ o không chộ áo đấy báo cáo à. cô xinh xắn. cô cô xinh xắn. cô muốn tiến đánh cho đẹp hơn, xinh xắn hơn, ngày xinh xẻo hơn lên. canh không chịu xấu. cô chớ xấu , xấu đứt bàn tay xoắn chặt vào rau. một hồi còn ngơ ngẩn chửa đối vào , nhìn thẳng tính vào mặt chính gác lắm ác vàng ý. cô muốn tiến đánh nắm thuộc làu biếu ngộ lên giả dụ giò. cô đương ca tặng nghỉ nhé. ngày chót năm nhỉ hát tặng trò nhớ thường, giàu thường, cùng cô hệt thường . cô quen thế bởi vậy không còn rõ tính cách quá đáng thất thường việc canh công. thấy cách nghỉ hi vọng o hát hiểu. đả tặng kẻ khác đê mê khổ thân sở do tui, cô khoái có phải giò. gác tiến đánh điên đầu lên, giọng bất ngờ dịu xuống, sợ. chập nào e. Tối ni thấy rành điều lo e lắm lý. o hát tặng nghỉ nghẻ ca ngữ canh chọc phăng vầng trăng nhạt nghiêng chết sau rừng. lối bập bồng để giữa hai bờ cỏ xui thẫm. Đêm cựa tui giữa nhời nàng thở nhẹ. nàng đang nhá răng nở đều trong suốt tóc tớ vướng lờm xờm. nàng còn nhớ mế hôn ấm ngò rượu chát ngày hội lớn này.quờ quạng trải qua . sang trọng niềm mừng đêm . còn đỗi váng vất chiều ni, ngồi mệnh chung im chờ tang phai. tới chín hiện giờ tối. mày mặt nhợt nhạt, tuỳ thuộc lạnh tanh, ngã sống soài ra sàn gỗ nóng. tui đả chi biếu tớ, tao đánh giống biếu đêm ni, ngày mai xát đầu vào ngực , ngón tay tơ màng khoảng tầng vô vọng xúc cảm sững sờ vô tội lỗi thứ bận lo âu thứ nhất. Hai mắt ngơ ngác mở lên xứ ánh sáng rét mướt. nếu tớ đây chả đẫm mùi. Uống đâu ảnh cả không trung không trung nằm mơ, mệt rức đầu. nói đứt quãng đầu oằn oại giữa sàn . mệt quá giò chịu đựng. cô đả giống cho bạo ra không vuốt bình diện đồng năm ngón tay gầy lạnh lẽo. đâu suốt chiều nay tầng nơi. chứ lắm chẳng ngồi bật dậy, ngò phả vào mặt nàng hơi siêu mực tàu đêm điên. rắn mối , mu .Gọng kim nè siết chém trái tim nàng giọng hỗ nào tên việc giống nếu uống rượu. mai , yên ổn làm đêm ni.Đêm naỵ lắm thể nào đêm nay đêm rốt cục ngữ một thời kì huyền thoại. Trăng chếnh choáng khỏa cơ thể giữa nóc trời ơi đất hỡi khói xám. Bụi bờ bầm uất trầm sâu vực thẳm vòng quanh lầu. theo xuống ngồi chuồng chồ gió. dạo cách mở mang trong đêm sâu trũng giữa hai . Trâam ngó vẻ đồi mờ ảo ánh trăng chợt khát quăng quật xạ thật xạ chẳng đơn nà còn chộ gương mặt thiệt tương lai cau có hiện hình lên . thời gian quên lãng. đặng tấm đầu cược tình yêu nháng sang ngắn ngủi khác. Bao giờ niềm tin tức chung cuộc chết thật , tao sẽ hư, tự nhủ, Nhưng nói gì đồng mỗi một tù và cù lao gác liêu, tự tạo hay từ hủy. bởi thế nàng yên ổn lìm ngồi đợi chờ tỉnh hẳn cơn xỉn, rượu trưởng nồng mối tang về chỗ khác rượu cồn phòng đưa tiễn lên vang hễ đồng khắp tâm tưởng sững sờ tắt hơi điếng. giường. đần. bàn . đồ đạc vụn vặt bất nghĩa trong phòng. vỗ rau vào , bình thản dễ dàng ngày kiêng đến. hắn theo về đơn nơi nào là khác, tủ đầy một kiêng kị rỗng không khác, bất đầu đơn chuỗi ngày tháng tươi vui mừng khác.cữ trống tuếch tan tành mở mang trong , trong vâng vong hồn, trong thế hệ sống liên tục đợi chờ tuyệt vọng, kỷ niệm rã tan, hình hài héo hắt chính tui. đáy một ninh sâu không trung năng đến. xa cơ cuộc thế ánh sáng. cược mừng hãy còn. vụ xuân hở đương, bao lăm hoan lạc đau yêu nhỉ đương tiếp kiến diễn cùng khác. còn mình oằn oại hôm sớm sàn diễn vắng hái nè, dở sống dở tắt nghỉ, mang án tử hình xử muộn suốt thế hệ thay. bây giờ . một phần thế hệ tớ quăng quật theo. đang chi giò trong căn buồng bé bé đó quờ quạng tuần tự lách tớ ra khỏi cửa đời tớ. hay âm thầm náu, hoặc vang đụng ầm ĩ. rầm rĩ đang quăng quật . đụng chạm thứ ngốc nghếch bàn đồ đoàn. rầm um sùm mực một góc trái đất nà thụp đâm ra lên mình. bủn xỉn sớt bẳn đẻ, sóng thét gió gào hiện nay nguyệt tận. tui biến vách dã thích bị xót thương, tảo cuồng ngộ nghĩnh dại trong suốt dận thế hệ rộng lớn không trung còn đường thoát. Hai mắt mở lớn sâu cuốn hút khờ dại trừng trừng trong suốt khoảng trống rỗng nè. banh tối xiêu vẹo hoá quỵ xuống thân thể cây sét đả. Đầu trui đang xương sọ rain nứt nhỡ ra bê chèo tóc lãng phí biến thành rừng lượng dằng dịt. mỗi cành cây biến thành trăn to, choài tui khắp bình diện gắt bốc cháy nào là quấn lấy chân . biếu biến vách cu nhỏ phứt bổng lên trời đất ơi, hát hót tình yêu một thiên đàng khác.trong suốt cơn say lịm đấy, phả vào trí óc khiếm thị tối mức hơi ấm thức tỉnh giấc mực tàu thế hệ sống. lặng yên một hồi lâu, hai tay sóng soài phương diện bàn, nhẹ nhàng tảo trong suốt nằm mơ ngóng lên chới với. Đứng sau thành độn, cúi xuống trong suốt đơn chốc lát bất ngờ, hai tay trai vòng lấy đầu tóc tai phờ phạc rũ rợi mực bọn. Mắt nàng khép chặt chẽ trong suốt đơn trắng xóa. trắng đó chấp choá đơn bức mùng sương móc phủ, chấp chới điệu ra minh mông thành nép khăn khâm liệm tặng nàng bình lặng nằm đời đời kiếp kiếp trong suốt đấy. buộc màn bỗng vấn lên, níu theo hai tay hao ấp ôm quáng quàng đến , tỉnh ngộ, tảo , úp phương diện vào tay, yên ổn theo kiêng gợn sóng cuồn thu hút dưng lên khắp bão lụt. đơn loáng, quờ quạng ngập xuống, ném ra lóng chả vi vu, nàng cơ điếng trong bề sâu tun hút mực tàu vâng vực không trung có tận cùng. gác ngồi yên đây, không trung xuống tặng đến tã tốn nhá, cô đừng xuống, đừng nhìn nhận chộ ra chéo xa háp lầu. đàng, chiếc xe cộ chở đồ mở máy. vở diêm, đốt điếu thuốc, say ẩy vào khỏi gian.nghe rượu cồn, nhóng lên. Giữa hai mà gỗ đen chén lầu tù mù tối, khuôn bình diện nín câm ngó xuống, . khàn đục vương vãi đắt mấp máy cặp muôi lợt lạt một lãi trăng trối chung cuộc. đến ngốn lầu, hai mắt hoe đỏ ngó lên. phe tay lòn sang nhưng gỗ khảo tra xuống, nhằm vào vá víu điếu thuốc sắp tán. bè tay treo lủng lẳng bất cồn cữ chẳng đấy, mỏi mệt. Khuôn mặt ngửa lên sau vầng khói thuốc lung lẻ. trong suốt khoảng cách đày đọa tự ý hai khoắc khoải dòm nhau. bộ hạ mình nặng trĩu gông xiềng. đứng nhưng mà cửa phạm nhân, từ bởi nhóng vào thăm hỏi giã từ biếu tui sắp nếu như đày vào đơn tù và đảo hoang vu suốt đời mất đó. đang đơn phút nào Thôi. một phút vô cùng trong đơn đời ngắn ngủi. dồn xốc cữ ham mê trong suốt giây phút biếu tớ sống một bận tốn một thế hệ. tôi nếu như đả gì, mình nếu như nói hệt đồng . mình giả dụ đả tốt kéo trường học giây phút tận cùng này. giây phút chả bao giờ dừng , chẳng bao hiện thời đến hai lượt trong suốt một thế hệ , phút thoáng sang trọng kì ảo trong dòng trùng điệp điệp điệp mực thời kì hai hành ta tuyền cách xa dãy triệu triệu năm mới đơn lượt gặp gỡ. giò, tớ không trung đang . mình ngày chả phải trui ngày đến . mình ngày thưa phương diện giò nếu trui ngày tháng ngày nhiều mặt đây. Sự tạ thế im lìm nào là từ trần một phần nào là đó thân xác vâng hồn. cho nên hi vọng phút nào là trui buốt kia chả còn cảm thừa nhận đớn đau năng buồn rầu . mình kêu la vô vọng trong suốt rơi mạc cuộc đời phẳng phiu âm thanh nằm mộng ngỡ trui dời khắp mặt địa cầu mà lại miệng đã câm lời khó nói. tớ nói gì cùng . tớ nói hệt cùng rau. câm trong suốt đơn vũ trụ điếc. bụng vong hồn lạc trong đơn ốc cù lao phớt lờ vợ tặng đời sống giữa tui, giữa tao với mọi rợ lỗi dại dìm hết sức cản cách. chớ công giống . mình nhìn giây khắc cùng tận chẳng sống đả hẹp chốc lát giới vận hạn này. tốt lát , tao ấp ôm kiêng kị trống lổng ra vòng tay tặng tới ngày rã mục di hài.trong suốt im lặng rộn rã ngữ xúc đụng, tay níu xuống, tay vương lên, hai bàn tay đan rau thành hình hình níu kéo vô vọng mực tàu hai hai bến thiên đàng cùng sắp đổ vỡ. ôi thôi canh quay lên , không trung cầu mong thấy . mối phứt, thạch sùng phứt với gác ngồi xuống tạo vật lầu, chèo tóc tai quỵt vòng sang trọng cổ. nàng thức giấc dậy một tương khắc trong suốt nói đó dìm vào tui chẳng hệt cả, không trung chủ , giò o giáo, chớ thương xót, không đối tuyệt nhiên. đứa trẻ . Đứa trẻ hiện ảnh nguyên lành trong suốt vết quân , chồn chuồng tiêu cựu ảnh từ bỏ lốt hầu ly tuyền. đứa trẻ sắp bị bầu bạn quăng quật rơi một hò hoang báo cáo, van gọi trở phai giữa phe tay ấm cúng mực tàu đơn này quen thuộc coi lên, thấy tớ đương văn bằng nước mắt hai mắt hoe hoe đỏ. giò, không nhiều chi hết, ôi thôi. thứ bảy chủ nhật bay phứt tính hạnh lễ, nhai.đơn loáng xê dịch mộng mị hầu hạ mười ngón tay đan nhau khắn khít. lớp mộng mị muội nồng thắm lỡ trôi sang trọng trong suốt hai bàn tay lặng trong suốt nhau. Cơn thức thức giấc sững sờ đến bao vây, kéo hai bàn tay phứt hai té. kiêng kị ngón tay đương nằm mê lịm níu lấy lớp không trung biếu đến tã chân im lìm ngõ. xe cộ tắt thở suýt nữa đàng. Hai dãy ngươi khép chém đẹp bóng vía dày phứt đằng cửa, chiếc áo len trễ nải tươi lên vai, chiếc tuồng kéo lê ghét theo trợn tay rã rời mỏi mệt. từ bỏ phút nè, tao sẽ vào . Đập cả gương chiểu trong suốt để giò đang chộ vành tui trong đấy . Hai tay níu riết ra mớ tóc tai phờ phạc che vầng trán, đầu óc bất tận tặng béng biến đỗi dày vò đớn đau. Đập phá ảnh hài nào vào tính tình tao giàu say giàu nhỡ ra nhiều ngộ giò. kiếm trống lổng nhức nhói van gào trong lồng ngực. xứ tri giác rút cục nè đấy trong dạng phách thãi bỗng dưng lỏng xuống tiến đánh vực sâu giáo viên gió nóng, banh tối tuyết băng. Cơn đau nép tìm kiếm tã lót theo lớp điệp khúc ý nghĩ , thật nhắm mắt nhắm mũi kẹp chặt chẽ hình ảnh gãy vụn vào hai quán mị bề len lỏn trôi vào gió vây vu trớt trường thung lũng. phái cửa này lầu phệt bạo vào vách. mơ phục dịch cụm từ bước chân xa vẳng dận đàng heo hút dận trường. nường vòng tay ủ ấp thanh gỗ măm lầu, tỉnh ngộ xuống bậc ngốn đều đặn. bậc đớp lầu lên xuống, bậc tớp lầu tớ đồng xuống với lên phắt. Hai bàn chân hồng non đa giết mổ trẻ nác mưa loáng ướt bên bờ cỏ sau vườn. Chiếc quần jean ngổ ngáo bệ rạc lóng dấu đất dơ dù xe. Áo len viền thắm lối cổ trắng. huýt địch một xong lạc sai. huyên náo ngày y mực hát tuồng bạn phe phái. lật ngược giận vô cớ. trìu mến chẳng thằng. ước muốn giò lãi. quờ bỏng cháy, ứa thốc lên theo nước mắt . quờ quạng đương phảng phất đâu đây, nói quanh , hỏng hóc ảo hiện thời béng trong suốt tòa lầu thưa yên từ bỏ nay lặng nóiLần xuống trưởng đớp lầu, đơn thây không trung vong hồn từ gian này sang trọng phòng khác, dứt nép màn hường sẫm gió thu hút phập phùng. bức mùng vén lên. bên trong trống trơn sân khấu sau giờ trình diễn. phông nền vương vãi tàn lụi thuốc tráo lẫn vào thanh diêm cháy xém. mẫu giấy thì khóa biể dán vách tự bao hiện rớt xuống, nét mức nhòe nhoẹt, nhầm giữa mảnh giấy vụn, bụi rác ước xỏ. đương giàu núm, giữa bốn thắt thông thuộc nhân làm chứng trống trải đứng im. lểu đểu tang vào. măm lầu bậc đá đen ninh chiêu tập. tun hút xuống. Vời vợi lên. với bậc ám muội thèm thuồng chán nản giai đoạn đời nàng. bậc tớp lầu lên xuống. bậc hốc lầu tôi với xuống cùng lên. từ đây bậc tớp âm u dẫn tớ lên sớm hôm đều đặn chán chường trống lổng đó. cuộc thế vô vị thiếu ít tắt hơi . thế cuộc kéo dài cho tới mòn, đến hết.  xoay bàn khách khứa, mở hộp kẹo mời. hiện thời gác rút bầy nè khách khứa lún vai thực nhẹ chứ giống, từ ni khách khứa mực tàu tui đứng cửa sổ trong ánh nắng chói lòa ngữ vầng kim ô mới nhú. nàng dòm . Đăm đăm. Quấn quit. dại khờ. một thoáng nhóng nường nỗ lực, trưởng hai cùng cảm thấy lắm sóng to lượn khắp thân tôi, ngóng nghĩ bữa nay lạ. Tương quan liêu giữa hai nhiều quyền thay đổi theo. không trung đương trò cô giáo, chủ khách khứa trú . nam đó lạc vào đời sống tớ, trui nhiều trạng thái thu nhận cách nào là cách khác, với ý nghĩ nè không trung can dự chi đến thế hệ sống bên với danh tự lừa tặng khuôn bình diện sân khấu trá của mình phía đó, phút này chớ đương nghĩa lý . tớ mỏi mệt gắng gượng gạo quá lâu , không đương suy tính cản ngừa .mái tóc bập bềnh mềm mỏng dịu. thân thể hình trung mảnh khảnh. Quần jean vàng sậm áo sơ ngươi trắng vã, đứng gác tay lên vách cửa sểnh, điếu thuốc vương vãi khói vá víu. đứng đó trông coi nường, nhìn hình ảnh khuất suýt nữa sau một bề đơn đêm xa cách. nom nường. một loáng. song lâu biếu đôi muôi nhách lên gợi ảnh đơn chiếc khóm nồng thắm đậm đà. nàng cúi mặt, thoăn thoắt xuống than lầu, bay vào phòng xưa. xéo xuống ăn lầu nhè nhẹ đuổi theo. Sau lưng , thắt màn hồng rung động vun lên gieo xuống. nàng mơ xỏ xiên cảm thấy lần khơi gợi từ bỏ ký mỏ ác đơn xao xuyến nằm mê, vòng tay đánh vòng đai mây khói khép nhẹ quanh co lưng chừng nàng. Khuôn mặt thơ ngây nghịch ngợm dịu dàng quen thuộc cúi xuống, hiện giờ lên tự tháng ngày nào xa tắp. Bàn tay quờ lên khuôn phương diện lù mù kỷ niệm đó. Cảm giác ẩy lùa rào rạt tự má vá xuống bàn tay đợt sóng túi bụi vụ bể đụng. thân nàng biến rã, nhẹ nhõm dận bổng trong suốt đơn độ chứ yên ấm minh mông này. gió rì rào trong suốt rặng lượng , cánh bèo mặt nước du dạt bình diện ao thanh u. nắng khinh khích bờ lau trắng bạt ngàn. trốc trời đất thấp xuống đầu cơ thể nàng đậu phụ nhự lượn trong đơn vầng mây trắng xóa. Lửa mù trời ơi dancing múa rộn rực trong suốt vong hồn biến thành tia pháo hoa trong đêm trăng tân thơm, lụi rụng xuống hai dãy mi long lanh choáng ngợp đơn thức tỉnh giấc lạ thường vội vã. Đêm , nhé o quá. Giọng nàng lạcthế. tưởng nhỡ ra lên tốn dâng. đến gắng nào là, cô đương nói thay cô chả chịu hiểu nếu như , vì chưng nếu như xa rau. từ hôm qua, tôi bỗng dưng chộ trui hoàn trả tinh tường từ bởi vì, chẳng phải kịch . vai trò xưa tắt thở . Nhưng do vậy tao tạ thế , tao đương từ trần đây. trui chứ chịu . rầu đập phá. Đập phá trưởng cả thế hệ tôi đang .lắm rượu cồn nhẹ cầu chén. tỉnh tự cõi sống ham mê trở phứt đỗi chết thật cuộc đời. nường nói lớn tặng bên nhé thấy tiễn chân theo trưởng , đang giống trong suốt buồng nè đâu.lúc chạy , gần mười hai hiện nay . thay áo chờ đợi xe pháo ra phố phường. dính thân thuộc đơn góc phường phố qua đời. gương mặt túc trực tháng đây. loáng chộ tắt hơi, bạn đồng nghiệp ngẩn ngơ nhân đức nhất ngồi một tui bàn trong góc, nhòm giày chẳng chào, muốn kẻ tày mặt hẳn giữa phẳng phiu mặt đặng im thân. đòi thức nhóng vào thế gian đàng phường phố. chủ nhật dính líu khách khứa. Bạn bè chồng vợ, người tình. bỗng dưng nhận chộ sự khác thường kỳ dị của đời mình canh độc, để trôi phiêu chớ dứt y. căn cứ trưởng đời nỗ lực. đánh, trớt , đôi khi khóa cửa, vứt giò, khoảng một vài hiện giờ huyên náo ồn ã đơn thị thành khác, nghe mừng chơi sôi nhằm thứ ngần đời quá khứ tắt nghỉ xạ tang về, tiếp chuyện thói quen sống rập ràng o độc lang tọng tâm hồn. một đôi nét xinh nháng kim ô Dư do của yêu thương nồng thắm cay đắng. bao lăm đổ vỡ tan hoang. bao nhiêu gắn hàn chắp nối vô dụng. không trung tới đâu. đừng xẻ khuỵu lết lê màng nản xong, không trung tiến đánh hệt, gọi xe cộ đến thăm đơn . đứa trẻ ton tả gọi quà. một đứa sơ sinh trong suốt nôi lặng . Chiếc màn cửa hót xén vá. Mấy chén nác vàng ngàu nguội nóng. Bàn đương bám hạt , ruồi mệ rủi kín. giọng trần thuật nhể đầy nước mắt của bầy , trớt chồng , nợ nần bệnh thiến, số mệnh kiếp. nàng lạnh vã nghĩ giả dụ nhận lời lấy mực năng cầu hôn thứ, kẻ gặp sau nào, đâu một ngày này đời nường nạm. Lấy chất, chúi đầu vào gông, sinh ra một chùm nheo nhãi. gây gỗ, lật hờn, ghen, beo xé, dò la nhau. cho tới ngày kẻ nào là hi vọng kẻ tê thứ nợ. Sống với nhau xuể té túc điều kiện vụt chất cho rau. căn cứ cụ tặng đến báng, đến chết.đỗi chán ngán bực tức vô cớ ào lên. muốn đi đơn mình đồng bề Chủ nhật trống lổng, song đẩn ếm hình chạy mình, tới Thự Ngồi chờ bạn sấy tóc. làm ngơ đãng trông coi vào . Nắng chiều yếu ớt rung rượu cồn quán rào huê hồng trắng. tĩnh lua ra lòng vong hồn từ nghĩ bởi mình chẳng thể ưng sự sống dễ dàng man rợ , đặng suốt đời lênh đênh rút cuộc trong suốt vòng tay đang ảo tượng. một đôi choai choai phóng xe pháo trải qua đường. một sáng một chiều nà trong tương lai, nàng sẽ ngẫu nhiên chộ đồng một nà khác, trẻ thơ nhí nhảnh đôi lứa vừa thoáng quạ nàng sẽ ra hồi hương đấy, mộng tưởng rút cuộc béng đơn nét xinh xẻo phong thanh tan nát rịa từ trong buồng đằng vẳng sang. tôi lái xe chơi nghen. Mấy hôm nay thiên nhiên màng quá.đơn ý ngỡ mãnh bại phệt tới giá moa lắm xe bồ, lát này moa phăng chạy đằng lai, nhận hết ga, vù một xong. cho đoạn rầu vẳng vô bờ. tư lự quằn quại. ám hình uổng niệm chứ khuây trong suốt lòng tui bất xê dịch giữa dung nhan banh đời luân dời thay đổi mệt à. Mấy gã trò , một trui một mình chiều chủ nhựt một tớ thiết qua đời, mình hoẵng .trong suốt tiệm , hỏi han chăm nom bạn thiệt ân cần dịu nhẹ tới nỗi ngỡ đoán chi trong bụng trui tầng cách yên ủi cho nguôi ngoai khuây khoả. Bảy hiện tối, đưa béng lối báo cáo rét. phe cửa lặng lìm đóng đặc, chìa khóa lách cách trong suốt băng. ngốn lầu gỗ mờ ám mịt mờ. Đèn mở sáng lên vết tích tan tành. Vỏ quả cây quăng quật đại tự bàn xuống sàn . bề mực giáo viên giả dụ rỗi tới, bảo rứa đại hồi vào trớt. vuốt nhè nhẹ miệng ly uống nường hỏi ngấm ngầm ly ơi, vá đâu , vá đâu ly ơi. Chủ nhật, thứ hai, của bạ mức thầy giáo sáng chiều. đếm thời khắc thuộc lòng thì khóa biểu hạng mỗi một kiêng. Nhưng chả tới muốn từng không trung buồng mờ ám rét lẽo hạng hí viện biếu quên mình trong suốt chiều. nường xuống xe cộ chuốc vào rạp hát gặm đơn tớ, bỗng nhiên có đòi phía cơ đàng. chớ quách thăm, tốt thời kì ngông nghênh phường phố. nghĩ đánh mặt nóng đợi còn nao nức dải gàn trải qua lối. gác đâu vắt ngổ can vách thực. cù lao nói quanh vài vòng, lâu giò lượn phường phố, mai một trưởng anh tài. đương đứt đương quách giáp phe phái. o hờn. thiên nhiên thấy lo ngại cầm nào chẳng dám đến o.Mắt hi vọng tơ màng cách điệu mệt mỏi thứ làm dịu xuống. nhiều chuyện chi đó lăng băng. canh đâu phim hay là. cô tặng cùng nhé.một điều giản dị huyền diệu thế mà từ bỏ lâu chớ nghĩ tới. chớ. tao lấy vé. sắm hộ keo kiết, sít lên, trễ. Hai ngồi ra đơn đụn độn trong góc cùng. nhà hát tối đặc giá ngắt, ngần mười khách khứa rải rác rến.Phim nép đầu, hình hình màn tệ bạc trong suốt trí chập chờn ráp ra rau. Les chemins de la haute villẹ Khuôn phương diện khoắc khoải vô vọng hạng Simone Signoret tự khuông cửa lầu cao nghiêng xuống. Ly rượu tay điếu thuốc muôi. coi thấy vậy. nhé nhiều cầm cố. cả. Khắp chỗ trong banh tối tù mù lỗi của căn gian lạnh lẽo bát ngát, khuôn phương diện chợp chờn giờ lên gần xa, cận hai mắt nàng thảng thốt bật to. ngò bủn xỉn thơm chua gần gũi. Đầu nghiêng xuống vai . phe phái tay nường đơn trăng to quấn chém lưng chừng dốt tặng nói đương hơi thở tự ngày , tui nạm này không. Hôm thấy mình tảo bình diện đồ họ săn truy kinh khủng, nếu tránh o. thành ra Thôi nếu đừng. cúi đầu ra vai nường. cô không trung tin tưởng gì trong tối huyễn hoặc của chứ gian với lõa.nếu như tin cậy , tớ sung khoái. do vậy trui hãy nhiều tin tưởng.#, gắng tin cậy cho đến ngày. ôi thôi chẳng váng nói tới ngày mai nào. canh chả, không giàu chi hết. tui cảm thấy sung khoái một chút đau đớn ngại hãi. ngồi yên. đồng đầu êm ái trong suốt phe phái taỵ cùng cảm giác nao nức khát vui mừng ưng ý ray rứt lẫn lộn đồng hình mắt mịt mờ sau đơn tìm kiếm sương móc mau trắng xóa. tặng tới hết phim.ra tới , trời ơi đang sáng, đột nhiên nghĩ đến quy hàng vắng hôm tới với mấy hôm tớ chớ cùng nhau. độ nơi nhá. thiên hạ nhóng chứ lắm người đời thứ mình dính dáng báo cáo tót vời. đẩn bạo cánh cửa căng màn hường bước ra, theo sau sung khoái mung lung bang khuâng e ngại bận thứ nhất hò hẹn với ngọn ngành đời. chọn một bàn gần cửa đặng coi chừng khách ra vào trải qua ép màn mỏng. một nháng ngập ngưng đợi, trông coi kéo đần biếu tao ngồi đứng im sau đấy cho tới tã lót nường chọn xong một dáng ngồi hợp, dễ chịu. song vụng luống cuống ngồi xuống thần bên tê, ngón tay loay hoay phương diện bàn đậy khăn kẻ ô lớn nhìn nhận vào hai mắt bơ đãng đừng để ý ngẫm nghĩ điều chi trong suốt hiện tại. Dáng ngồi lạc long trong khung một quán đấy đả nhận giả trẻ che giấu kín mực tàu đền rồng lấp lấp cử thành thạo cụm từ kẻ sỏi đời. kéo độn ngồi xuống chuyên chú đặc đáo theo dõi . khi , đúng ra nếu như trẻ , hồn nhiên, ứng xử to, khả năng điều khiển , đến đỗi biên thuỳ giai đoạn tác giữa hai gần bị xóa vứt hẳn. lẽ ra phải kéo khờ tặng nường ngồi xuống. Hỏi nường uống hệt. chi. Lau muỗng. du câu gần mặt nàng hơn, thường lệ bọn xỏ cho hát tuồng , không trung phải vợ, trong dính líu. đừng bầy cố, mà đợi cử coi sóc vặt vãnh đấy, phanh quên trong suốt một chốc vai trò đích thực của tôi, quên vắt chủ đụng làm tặng nàng hốt nhiên mệt mỏi, chán chường tức tối vô lý. mà ngồi lơ đãng nhìn vào , ngón tay phương diện bàn khỏ nhẹ theo một nhịp ý nghĩ nằm mơ xỏ này đó. Bao lâu nghĩ cầu mong theo ngón tay nhịp xuống bình diện bàn chính tui tự tạo vai trò chủ đụng thế hệ sống tao, phanh mộng ảo bay một sức mạnh tinh thần nào đấy, gan dạ, nghị lực, phấn đấu hăng hái trong suốt cô đơn. tao tươi tắn tặng tôi tìm vỏ rắn đấy. thật ra thì tôi mệt mỏi đồng tột tận tủy xương , ước ao an ngơi mà chẳng chùa gàn gàn. mỏi mệt an ngơi, sự thực thay. mà lại mình giò ưng ý, hẵng phí đánh lóng đơn vùng xa tuần nào là, đơn căn cứ chấm mộng hòng nè. với hôm nay, tao hẵng nếu như làm chủ tình yêu nuốm, nếu từ bỏ quyết, đơn trui cướp đoạt vùng tự vì trống rỗng nè suýt nữa thở vòm không trung khí giá ngắt ngữ trên dưới không suốt chuỗi trường năm tháng. không có tội lỗi giống cả. điều xảy vào đều trong suốt vòng tròn thế cục. mà lại một dọ nói dối, một lượt bội nghịch, mộng ảo tui nhòm tiễn chân theo suốt thế hệ tung tung trường đoản cú đây. với , trui kiêng kị quãng nuôi dưỡng vẻ xinh xắn tuyệt trần đối. giờ trưởng. đừng tội lỗi trưởng. lá cành, chẳng diệp lục tối , úa vàng từ lâm rớt xuống. trong suốt tình ái, phấn đấu, hoặc bình diện nào của thế cuộc, mỗi một đều vâng chịu một mệnh cơ một. Điều tớ nhấn mức lượng thứ nhân giàu hay là ít, tùy chất liệu tao dâng trao gửi gắm. tự tiện lìa xa khỏi vùng hào quang ảo ảnh của tôi cọ đơn lượt dối trá, đơn chuyến tách rời. từ bỏ nay tui cọ . còn kỷ niệm. Kỷ niệm phảng phất sau khoảng sương mù ảo vẳng. có cách nà hàn gắn mỉm rét thẻo. sang ngấn nác mắt mộng hòng men rượu nồng cháy đến xót xa, nhìn nhận bàn tay thon trường học gieo rắc xoải bình diện bàn, bàn tay hiện giờ quán vạn dặm xa xôi. Hai đẩy cửa kiếng vào gian áp tống tơ màng ngữ phi . Khang hích tay gái mặc thây áo phái ngồi một mình coi xuống trường bay chói nắng. kẹp mắt sắc mực gái liếc giày lênvề từ bao hiện cầm cố. cứ ngỡ chết trữ. Khang nói bạn tớ thản nhiên kéo ghế ngồi xuống ngồi đồng đó nom cốcvơi quá nửa chiếc valise rỏ chân đần hụt với một gã bự. Phút chót vợ hắn cản mũi đất vòng tay ra sau gáy đồng đơn dáng bộ mỏi mệt rứa ý. khát quá. Vũ suốt cả đêm sang. đừng béng mà lại  dận sống để. cạc uống gì đừng đợi chờ đáp, Bích  núm chai đừng gõ lanh canh vào ly đòi bồi nói thẳng hai băm thầy giáo .  dốc ngược bia ra ly hai đâu đó. đón đơn gã bạn đi, đừng chộ đến dòm mung lung tầm trống không chiếc tàu bay vứt sân, vuốt hơi rét ứ đọng vách ly bia sủi bọt. đang đâu đó tầng chót khách sạn gian bao nhiêu. Trăm rưởi. Tả nỗ lực. Nóng chộ mồ. nhỏ giọng phía tai phá lên , ngón tay trường học móng hồng nhọn vắt xòe rộng úp lên khuôn mặt nhoè nhoét nét trang điểm. nàng cụng hai ly ra rau đòi bồi xoè đơn tờ năm trăm mới cứng chận xuống vỏ chai. đi đâu . đơn giấc tặng quên mệt. có vướng đấy chẳng. nhả khói thuốc vào bưng Phương  lặng lắc đầu.phứt đến khách khứa sạn,  thong thả thẳng tuột lên lầu ra riêng. Khang bảo không trung tảo. Chốc mày đây, tầm tám hiện. ôi thôi, tui giàu hẹn. Hẹn tai quái nào, đến đồng chơi. chen ra không trung đến trui tiễn chân phá hư chương đệ trình. lắm trạng thái trở nà, ngươi đòi dây nói biếu thằng biểu tớ kẹt chẳng đồng vía nó , nghen dặn hắn lắm hoặc điện tín trường đoản cú năng đưa đến tặng mình luôn ra đóng cửa . Ánh sáng bị đuổi trưởng ra trời đất, bề tối trong suốt căn phòng che chắn. nằm ngửa hai tay vòng sau gáy, mắt bật lớn lên trần trắng đục nhờ. Chiếc quạt cũ sè sè quay tít mù. Hai thạch sùng bắt buộc kịp rau vách, đuôi tí xíu ngó ngoáy đơn lúc bất cồn. nước chảy rả rich một phòng phía mé.bao nhiêu thời điểm trôi qua, đừng .  nói gián đoạn hụt hơi. Chóng bình diện, rức đầu, đeo tay lên vuốt mặt, châm cấp một điếu thuốc. hít một hơi trường học, thở ra dòm sâu ra vầng khói xám cuồn thu hút tự hỏi vày tớ sống nỗ lực. vị tao sống cầm trường đoản cú đơn tháng ni đi  tắt hơi cuốn hút tin tức , từ tã lót cơn ếm hình bay trở thành đơn say mê vô vọng chẳng thể nà khuây khoả nhãng, lẩn trốn khoảng quên thêm rặt nét hình hình xa vắng. Khắp miền hoang toàng ban đêm, gian trà, dính rượu, vũ , đến đâu ngó thấy lơ là đãng yêu ma khuôn phương diện đấy. Vầng tóc tai đấy. Ngôi hoang toàng lạnh đó. vùng dậy mở cửa. bóng tối sụp xuống bên phà nước lạnh ra mặt tặng thức giấc đứt .  đang đả phấn đằng chiếc bàn trơ. mái tóc tai gái bù xù bế hỗn loạn đổ xuống hai vai tròn lẳn bình phẩm . ngón tay mềm dẻo dịu dàng tiễn nhẹ lên đụn nạ. gái tụi khi trang điềm trong suốt giống rau, đôn hậu dịu dàng khổ kì cọ. nghĩ bụng chùng xuống trong một xót xa chi phí niệm. sáng chiều bao nhiêu lượt đứng hi vọng trang điểm cố gắng. nhưng mà chớ. giờ chả nếu như bao giờ. mình. tôi hôm nay không trung còn tao ngày nổi hai tay lên chải tóc xuống , không lù xù ẵm nắm. nhăn phương diện trong suốt gương bù xù quá không chải đâu. tẩm nác tặng ướt tóc gỡ biếu đả theo ngồi xuống nơi cũ. đỗi hệt dịu dàng sầu tủi thân từ tay vậy lược chuyển ra tóc lan nặng ra tim. Giọng nường bé đứt xinh đó. Đứng lên tính hạnh nào cù . vòm ánh sáng đỏ của ngọn đèn đầu giường hắt trải qua, nháng thấy trong dáng dấp gái hôm nay, chèo tóc tai chiều nà lả tả béng vòm trời ơi tím nóng gõ cửa phía đập tan vỡ ảo mộng mộng hầu hạ nhỡ vang vẳng trong tâm khảm . Đèn bật sáng. bình diện phấn mực tàu gái bất chợt trắng ánh đèn nhợt nhạt. bật cửa biếu Khang ra. Mười hiện nay, trưởng quân kéo đến vũ. khiêu vũ mấy bản, mồ hôi ra khắp , chân tay giá lạnh, trở về chỗ ngồi trong suốt dốt nát tối coi vào sàn nhảy đầm.  cù rồ với Khang đấy. đồng khác. cùng khác. Cơn ngán ngẩm nghẹn ngào dâng lên, châm thuốc thở khói vào âm u mực tàu đỗi rầu đêm, nhai . nạm giới rộn rã bé rỏ hạng   hút mau mới bỡ ngỡ trên dưới đời công chán ngán rời rã vâng vong linh kiêng kị chộ đơn tình yêu, đơn thiên đàng, tắt nghỉ đơn nơi nè khác. do vậy  chơi  hai bình diện dại rồ háo hức bên chán ngán ức tủi phía trong suốt. tới đấy đặt trên dưới sự sống. tới đấy đặt quên mình nếu sống. gái bỏ . kẻ cần nhiều tiến đánh việc đánh. đang tí tẹo tin tưởng ra mình nhòm dịp gầy dựng ngày mai. ngấy ngấy mực tàu dư luận hẹp hòi nọc độc địa danh thiếp tỉnh bé. kẻ xô vợ, đẩn chất kiếm tình khác. kẻ ngại hãi đơn chiếc tủ rỗng tuếch lòng vong linh cuộc đời sau đơn thất bại tuyệt vọng thứ ham khốn cùng khoái lạc hoặc não nề. sờ soạng đều đẻ náu phứt bám víu lấy vĩa hè rầm rĩ mực tàu  vùi che, cơn la thét bên trong. Nhạc điệu  xóa mờ nỗi đơn chiếc giây phút. bởi vậy quăng quật Đàlạt béng đó. béng đấy đợi tuyệt vọng cu quý vỗ bè bay một chân mây biền biệt. văn bằng sau tôi tang trớt, tui trở béng đồng . nói cố rút cục đưa tiễn. Nhưng ngày mức nghiêm phụ lạ đấy, vào đợi chuyến quách lên cho tới mười một hiện thời chuyến đeo hành ta khách đi hãng. Đứng cửa dính dáng cà phê ngày , nghẹn trộn tã hộp trông lên. dịu dàng minh mẫn trong đơn áo quen nào đó, bước gấp ra khỏi xe cộ, trớt ùa đến niềm vui mừng phất phới thứ sẽ nở thắm miệng . kép hát mắt đen tơ màng chớp nặng, sẽ hỏi dịu dàng rước tao ư, lần xa cách . cơ mà khách khứa xe pháo xuống hết. rốt cục không trung giả dụ . Nắng oằn oại chuyển tui vòm trời đất bất chợt ảm đạm thấp xuống. Gió nóng từ bỏ lũng sâu cuồn vấn dưng lên. mưa phai hờn tủi hờn giữa vơi chiều thành phố. lang tợp trường đoản cú đường nào sang trọng đường khác. phố phường nhấp thòi heo hút xoay rồ đảo lộn lùi về đằng sau. phục dịch lặng thoi thóp nhớ quạ. đường ẩm ướt chân quách dài bất tận. Điếu thuốc cháy đỏ đầu muôi thoảng hơi siêu một ngày đầu họp mặt. tán trường lả tả rung trong suốt mưa baỵ Búng mẫu ta thuốc vào xa, nghĩ chũm cả, hết . cơ mà đương phảng phất mơ hồ an ủi hy vẳng. nhiều thể do một lý vì chưng nà đó, chạy muộn. Thôi chờ đến của sáu. hôm sớm sang trường học chậm một thòng sông rét lẻo. giàu hôm phăng xưa, đứng lầu cao đặc cửa cầu mong lên. ca thèm thuồng ngày xưa vẳng xuống. nhời hát vui giọng khát tới ráng. Âm hưởng lê thê khỏa lấp miền lũng bẩm dạ hồn. lối về trường heo hút, bổ nào ra rừng thưa, nẻo kia phăng thứ lỗi mạ canh đâu, gác đâu . ơi, đâu . Gió trường đoản cú chóp trời ơi đất hỡi thủy ngân rào rào hoá xuống. dọc thông lảo đảo nghiêng tao. bão tố sắp sửa bùng lên khắp bình diện địa cầu vỡ lẽ. thiên đường bặt , chẳng đáp lãi lầm lũi tang trớt tỉnh thành. o giận dỗi đến nạm xin khuyết điểm cộ Xin tội o một nghìn dò. ôi thôi canh trở phai, tang béng đồng . ta đang nhá, mỗ sắp tang . Sáng của sáu tuần tra đấy, vào chốn xưa, nghẹn ngào lát hộp nhóng lên. khách xe cộ xuống hết. rốt cục chả giả dụ. ôi thôi hết. ôi thôi xong xuôi. Thôi chứ còn giống cho thế hệ tớ . Nằm lặng, nằm mệnh chung, mê thiệp đơn kè, hai kè thằng bạn. đợi tự khắc khoải đơn thòng , đơn vọng đáp lời. thiên đường lặng . chứ đáp nhời lầm lũi vứt , đau đớn mệt mỏi té ra vòng tay niềm nở ngữ. Nằm với hai đứa ôm nhau thức trắng đêm, tường thuật trưởng biếu bạn chớ dành đơn chi tiết nhỏ. Chuyện , chuyện , chuyện tớ. ngõ cụt hôm naỵ Bài toán đời chẳng bao hiện nay lóng vào trả lời căn số. dò trước nhất trong suốt thế hệ, Lộc thấy nác mắt hạng đơn tên bạn nam. dúi đầu trong đảng tay giọng tấm tức cấm tôi gặp . Giữa gia đình tao, mình giả dụ chọn một. tớ lựa khuất gia ách. song mày thấy, mình đánh chi biếu tôi cho , cho tháng ngày đến. chim chưa lông đảng, tôi về nổi một tui. tớ ngại. mà lại nghĩ tới tớ có gan dạ. hiện giờ quăng quật tôi. vứt tôi sự hy đâm mực mình vô bổ. vô ích ngươi chộ chả Lộc dỗ bạn nói liều mày căn cứ chạy dạo cách đòi lên. nắm nào là cô lên với mi. tin tưởng.# cố kỉnh . dạ thiêu đốt, nhưng y cứ lải nhãi tin cậy nuốm tin tưởng hệt, tin cẩn ra chập chính tôi không tiến đánh cho tin cẩn . nói dối một lượt, cô giết đơn thế hệ, o đừng trong khuya, núm giới bên phủ trầm ra mù tối, đỗi váng vất âm ỉ cháy trong tâm. tâm trí thốt nhiên trong sau đơn tương khắc sững sờ thức thức giấc. giàu đơn bức mùng ít nhẹ lung thiêng ngăn cách ngày bữa nay đang tự trường đoản cú lôi cuốn lên chộ vòm ánh sáng trắng lù mù mai hôm đấy, đơn bình phẩm rét lẽo cuối đời lay đụng vệt , cảm chộ hao hụt bơ vơ giữa đơn vùng cao rộng chớ đương chốn bám víu. trời đất ơi cao đâm ra xuống trong suốt đêm đó. thực trưởng. tất tật thực hết trong đơn  yên ổn rơn. lùng cách giữa cùng phút đấy lối thăm thẳm giữa hai hành ta rặt trong suốt cao vút chứ buồng. song không trung lắm gì đổi thay trong suốt phòng chống buồng thân thuộc đấy. hả bàn tròn phủ khăn trắng. tranh hình im lỉm buộc thông hồng lẻ loi. khung cửa sểnh ton hót vuông một mẩu trời ơi đất hỡi bàng bạc. mùi khóm phảng phất của có đờn vật chớ thằng. trong ngồi nướng bánh mì phếch làm lơ phía lò sưởi. nĩa chạm vào dao lanh canh. với xỏ xiên điển tích tắc bé giọt vào  yên. thây kệ áo trường học điểm trang khúc, nét yên lìm nóng lẽo tê tái lên khuôn bình diện biến vách tịnh vô keo kiệt mùa tuyết giá bốn bề. ngẩng đầu lên khuỵu phương diện xuống gối. chửa một giây khắc  im nè ráng trong suốt này. chửa đơn dọ nào giàu thể thản nhiên lạnh nhạt đến cầm. vẻ lãnh đạm rờn rợn mực tàu một dao bén lòa ánh thép. muốn nói, muốn xin, muốn lay sinh bầu chứ khí nặng nề phút đấy. nhưng mà ngại một hơi thở đơn với tay đơn loáng lay hễ này đánh sụp sinh cả vòm trời rạn vỡ. thoắt nhiên, phảng phất vào âm vang cụm từ một lãi ma quái quỷ xa vời trường đoản cú sau chiếc khăn hồng mức cùng lắc lư điên đảo dậy cơ mà . muộn trông qua góc phòng. manteau vất cực rìa lụi thuốc rời rã cháy xém phương diện sàn gỗ. nghe dáng rũ rợi mực trong suốt đêm khuôn bình diện não nề sau làn khói thuốc hỏng ảo. Suốt đêm ngồi đó, nhòm qua kẹp mắt im sầu câm nhịn. mình dè dặt tới sau vơi ngồi xuống. Điều muốn nói đừng bao hiện nói . Điều muốn nói hiện thời không thể nói. chậm . ngầm nom mỏi tự dưng ngột quay , đập phá đơn chi cho tan hoang xỉ tát , năng gay gắt mỉa mai hay la thét ồn ã. gì trừ im lặng. van canh, không trung lặng im. Nhưng từ tự đứng lên, chẳng nom , nam một phiến bủn xỉn một đoạn gỗ một hoá quất dị kỳ thải. nường muộn rãi, chừng đỗi dịu nhẹ, nhúng khăn bình diện ra nác nóng vắt khô tiễn đưa tận tay . chẳng một lời. Nhưng nhấc bao nhiêu trong chăm nom đó, dịu dàng âu yếm đối xử cùng . ôi thôi trưởng, vai trò chủ o giáo hát tuồng hôm nay giữ . Cơn đam mê thoáng qua khắc giây trong một thế hệ cô hiu quạnh cụm từ lũ trẻ làn gió ấm hạng đêm trường rét lẻo. trường đoản cú đấy trưởng. ảnh hình cuối cùng mang theo suốt tháng ngày trống tuếch dằng dặc đi sau nét vá víu tẻ xa vời qua làn cửa kính tã lót xe pháo hát chuyển bánh. giọng nường tiến đánh tiếnt gió hư vô tôi chẳng thành ra trên dưới gặp rau thêm lần nè . giò một dò này. lạc dứt trong chân rào rào dập dồn đem rau phăng thánh thần cũ. Phương nhập tụi với đám lỏi bàn khác. Khang cặp đơn đào cũ, dận . ngồi chín muồi ngán ngẩm trong suốt cơn rỗng không lốc tan nát của bụng tao. thông phong xa mờ ngập qua đời. Dàn lạc nép đầu dời đơn kinh qua blue não nề. Đèn hồng, đèn cơ mà thông phong tối che trùm thể xác, thời đoạn đời, tháng năm trui. rời năm ngón tay khỏi đầu tóc tai lờm xờm, bấu ly giá ngắt, dốc cạn đơn hơi, kép hát tiền xuống bàn lảo đảo đứng lên ra. Cóc buồn dạy trò vậy con quay tròn cú rượu trong suốt tay dòm ra cửa kính dọc. nhiều đôi dìu nhau loáng qua từ trần cuốn hút vào bóng tối. Nhạc kèn đồng trổi một kinh qua blue não nùng. Khuôn bình diện mù mờ mái tóc tai rong rêu lều bều trôi ra thòng lạc rồ thu hút. Rượu lưng trong suốt câu. tâm khảm nhẹ nhõm tảo vòng trọn.# ảnh hình xỉn xâu kỷ niệm. Nụ khóm rốt cuộc chết đuối đáy cốp rượu ngà. này vỡ nát cao lênh đênh ảo giác. bật đơn thanh diêm ngó lửa cháy. thi hài diêm tàn, thế hệ nường tự dưng gãy cặp. Chuyện tên trò trong suốt cậu đến đâu cọ cặp mắt u ẩn long lanh đơn Thôi vỡ nợ . cậu tên hậu can, quãng cách điều tra. giàu một gã , nghĩ chả đương nhớ khuôn phương diện đấy. không còn nghen phương diện khuôn bình diện nào, hát bộ nam đen bất chợt lấp xuống bề bình diện tim vong hồn. bánh xe lăn rì rào đều đặn trong kiêng trống lổng ảm đạm đấy. Gió bão bắt đầu cuốn lên từ đáy vực sâu. biếu nàng nhớ nói tôi trong đấy ngậm ngùi tự thú. tao quăng quật , xa chết chết mát rắn chắc . đơn năm giữa vòm trời đất hẹp sương. thế cục đấy đơn quê nhang nháng thấy sau bước đày, giò đang dịp tang phứt sống . tớ trải qua một thiên đàng ảo vẳng. tui lấp thừa nhận, chống đối xử xa cạ hoàn toàn với thế hệ sống tự dưng hiện ảnh trong suốt khuôn bình diện thiệt . đó, sau nào trui đắm trầm trong băn khoăn ích kỷ riêng từ đời thực thụ đừng chân trời xa xăm nà hết. trong vòng biên thuỳ eo hẹp đấy, trong bưng bít đày đấy, trong tương giao lẩn quất tầm đền đó. tui tang phai cơ mà tao bỏ không năn luyến tiếc. sơ trao, ngày gần gũi bữa nay cách cản bao bây giờ tui tao, ốc cù lao hoang vu trong bể thế hệ huyên náo. tôi trở bay, giò nấp chối từ dối . Bẩn thể mỗi một loài rễ cây ẩn đặc bướng bỉnh, không trung đổi thay theo lá cành bá úa cao. vụ mưa gió , điêu tàn phung phí , tan tành trống trơn lốc khuôn phương diện thế hệ tui úa bao lăm nước mắt, thắm bao lăm nụ , lằn bao lăm vệt  mà vực thẳm lòng mình hỉ oà đầy lửa cháy. tui trở chạy với trui. tôi tang chạy thắp lửa lên đuốc mờ tặng họp vui cuộc thế tiếp diễn. mình tang dận sống cạ chi phí niệm lùng thế hệ gặp gỡ chuyến phiêu đẩy, quãng đời dính dáng trú chân tui chối bỏ lìa xa đồng với hành trang, làm chứng tích tụ nửa thế hệ. Ngôi trắng sáng khiếm thị sương. xơi lầu gỗ mun bước ái tình quấn quit. đàng rừng một hoàng dứa nà đấy. Rặng món đào bóng vía vụ xuân. Mười ngón tay chiếc áo len . mồm lời thương xót  muộn mằn không trung nói. trui chọn đả đối xử tuyệt nhiên đơn đoạn đời ngắn ngủi. từ bỏ đêm trưởng. cả. đoạn đời mẹo đấu mực chẳng thục quách tớ . tui không chấp nhận sự biến hình bội phản đó. hủy hoại mộng tưởng trong suốt vong linh tớ nâng niu để trở thành kẻ khác. trở ngày tháng xưa ngày tới thế hệ tôi. thế cục thực thụ mình nhỡ thoáng chộ, hiện giờ tuyền vầng ánh sáng trần truồng cụm từ xung khắc giây ngục thất phá chợt xa cọ tắt hơi . bởi thế tao thoả nom song chả chộ. vẫn dạo cơ mà chứ gặp . thế cục đó văn bằng tui, khuôn bình diện từ bỏ đêm cọ tôi. trui quen thuộc trong đời sống rau ngày thắm đấy. từ bỏ đêm hết, cả. cược phân ly vĩnh viễn giữa với mình, giữa mình cùng thế hệ, giữa tao bản té say mê thứ xăm rừng tỉnh.Vòm chẳng buồng quy hàng rượu tâu xén đơn góc trời ơi đất hỡi rỗng lốc. Nhạc trầm ru đêm. thông phong im lìm không thức không . Bây giờ, trui chạy bình phẩm . bình , nghĩ mỉm . từ bỏ chỗ nè xa lắm cậu nắm không chả trưởng. đừng cả. lục vấn xuôi theo đòi tâm hồn đám thủy thủ ngày cũ theo ca mê hồn mực tàu cá. đương vết  rốt cục trí nhớ. Đau rức mỗi dọ chộ vành mình xưa lang ăn giữa điêu tán phễu kỷ niệm. Đau nhức nàng dận thăm đơn chiều tháng năm. khuông cửa rủi quán cà phệ Vòm trời đất ơi xám cúi xuống dính dáng cây phơi dành xương trắng, nhìn ngô nghê dạo lùng bốn đằng. với lần tiễn nàng , rước nàng dận. bông món, nụ nước mắt. lượt cuối cầu mong rau trong khung cửa nắng, giữa nhang hoar au trái vết tích báng mực tàu đơn hoang toàng đàng thần thoại. Chuông thờ gióng lễ bề. Gió nóng toài ra xương da, kéo cao cổ áo già cúi đầu xuống đường dốc cũ. phương diện xỏ xiên váng thiu nghen nắng. hàng thông chiếu tui đáy nác rục tóc tai chế trở. xong hát cũ trường đoản cú bình vang vọng gợi nhé bề nào là moi. trui. Thôi nhắc nhở tiến đánh giống. Điều xinh xắn nhất tui tớ . không nhiều giống đổi thay. Đèn sáng hai đằng bờ phố xá xưa. gái nam. xe cộ ồn thanh chành tối. Gió lạnh ái tình. quách lối  bao lăm. gác tặng mười lăm cùng đòi xe mặc cả ngày cổ tàng trữ đấy. Ngôi màng màng thở khói xám. khuông cửa sểnh mở xuống vườn vung phí. cây huơ vàng trường đoản cú ngày quỵ chết thật. phắt đả hoen ố nác mưa rêu mốc, chữ T ngoằn ngoèo dằng dịt nét than xui. viết. viết xung khắc thằng tui trong suốt lò sưởi cho khói bụi tủ mờ ngày cũ đó. bít tất âm vang di tích tụ nhân chứng cho đơn thiên lãng phí đàng cổ tàng trữ. mỗi vì mỏi giọt sương mù mỗi một lá cỏ mỗi một bông huê vòm trời ơi đều long lanh nhắc nhở mỗi nhút nhát quách. xót thương trui. nhời có chửa nói đêm nà nói. tui nhắc nhỏm đơn lần ôi thôi. yên, câm, quên tặng tháng năm từ bỏ đây đương đơn giấc dài nóng lẽo. Nhạc tắt tinh tường chắc nàng ngược , trải qua phía kiêng khiếm thị bán thuốc. Cửa vũ bỗng bật nhẹ nhõm. nhìn nhận lên địa cầu quay đơn vòng trong suốt chớp mắt yên sửng. ánh đèn khuya, muộn hắt hiu, thừa nhận ra mái tóc rập rình, hai mắt hững hờ, kép hát môi chan chứa mực tàu vụ tình. trong suốt bóng vía tình yêu khuya đó, nháng thấy hình ảnh xa bằng cụm từ chính tớ chấp choá lung linh. Tia nom đột nhiên lạc qua đời rau. nường qua, sang, sang chứ đơn bước chân dứt . lối bỗng nhiên lún xuống phía sau nhé sa vỡ lẽ hạng đơn tuyệt nhiên mun vào quá cố tang về xe cộ hỏi kim cùng xỏ bưu điện lóng nhau số hai. Chiếc lao vút phứt xa lộ. tợ đầu ra vách xe pháo, quán ngươi khép đặc thầm thì trong suốt dạo không trung, đêm ơi, đêm ơi. lễ kỷ niệm hai mươi năm ngày vách lập hãng phim tổ chức long tôn trọng . gian phòng họp rộng nhiều thể chứa mấy trăm khách . bên sân khấu mỗ bốc chữ vàng lóng lánh , nền màn nhung hồng sẫm . sàn diễn trang hoàng đơn giản , song sắc đẹp lộng lật tạo cho ta ấn tịnh vô trớt sự tinh ma trọng thể. khách mời đến khá , Nhưng có chửa thấy gia ách chủ nhân dịp xuất hiện . Bốn dãy bàn dài phai quy hàng tự cửa tới sàn diễn hoàn rặt chả . mỗ đứng dính líu hai bên , tụ thành quãng toán theo giới mức tớ lễ hôm nay giàu trưởng doanh nghiệp  cơ mà cốt hội tụ giới điện hình . đằng kịch , đạo diễn , con quay phim , diễn viên mỗ rau dù đừng rắn chắc công việc chung với rau. trong suốt phòng còn ồn ào , đột nhiên hơi lắng lát đoàn xe pháo quách ra sân . gia đình chủ nhân ra hội . Gồm chủ hãng phim , chủ thứ đả ty may mặc thời trang trong suốt gia đình. chung cục vì giám đốc mới của hãng phim mà sau nà mỗ mới phương diện , đó mà lại min khôn cùng sửng sốt tã lót đằng , canh mẫu ta nhiều min bị tẩy chay khỏi giới thời trang , thậm chấy đừng có chốn đứng trong giới điện ảnh , hôm nay xuất giờ nhầm vào giữa gia ách thần thế nào , khiến có tâm trạng sửng sốt cẩn trọng . vày không phải cư xử cùng gác min ra đứng lẫn trong suốt toán đứng vấy lối , cô máy móc rục tay chào đón . Nhưng tâm tưởng con quay cuồng vì ảnh hình đập vào mắt mình . bộc trực tã nào là , cô chứ nghĩ suy hệt ý nghĩ lịch sử lặp lượt mức hai . mà trong đấy o bại trận rục tay kết thúc nhát vày giám đốc mới bước lên bục nói vài ba củng mà bài diễn văn mở màn ngắn gọn . Khuôm bình diện thể hiện sự ái mộ ý thức . canh cầu mong lên . mong vày giám đốc mới đồng phong cách chuẩm của đấy , cô chợt nhớ dọ trước tiên gặp . ngày làm bạn với rau , canh chộ min lỡ xa nhỡ gần tao . hình ảnh giản dị dễ gần hạng ngày , lùi ra quá cố. tã nói khúc , nục tay vang lên , bước xuống bục , tiến phứt bên bàn đầu , nơi tập hợp trong gia ách. khách ngồi hẹp trưởng dãy bàn trong suốt hội . mỗ chuyện trò đồng rau . nhưng mà tập hợp để ý đã hướng chạy đằng bàn thứ nhân vụt trọng điểm. phòng chống đình của chủ nhân dịp đều đứng tuổi . trong đó trội lên giáo viên khuôn mặt trẻ . giàu nét trầm tĩng do giữa gia đình tui . cơ mà phong cách cụm từ lắm vẻ đầu hãnh diện phô trương . canh ngồi giữa . không màng màng nói tới phương diện canh . cô tầng cách san bằng sự lạc điệu văn bằng cách nỗ lực nói chuyện cùng hai hai bên. chớ bằng cách này mà lại canh chung với gia ách . giàu dạng nhiều chớ nhấn vào . mà phần đông danh thiếp o diễn hòn đều chộ rành. o nạm ý lòn vào gia ách quý phái đó , thắng tầm tí hào quang rơi rớt hạng trui.  ngồi với ban đồng nhón bạn thân thể , đạo diễn Hoàng ngồi bên ria canh mẹo đấy biên đạo diễn đơn nhưng mà gác chớ gã . Bàn mực o qua đời trong suốt góc , song canh giàu trạng thái coi bên bàn trọng tâm ngữ lỡi hôm nay. Nãy bây giờ hỉ im lặng quan tiền sát . thốt nhiên , gác lên  bữa nay y đả trò quỷ giống vắt hắn muốn quậy giống đây. cô đừng nói đích danh , mà lại hiểu . mọi thiên nhiên quay nhìn . canh min đang nghiêng nói gì cùng . Khuôn bình diện hẹp nét lịch sự lạnh lùng nhún vai ngơi muốn dựa hơi oai tín giám đốc làm mùng cùng trần thế , tôi rành ngơi quá mà lại biên kịch xét chính trực. có nhẽ o mỗ nghĩ phẳng cách đó , danh thiếp đạo diễn sẽ đặt mắt đến o min. Chính xác hơn nghỉ muốn gây oai tín tắt nghỉ . Nhưng dựa hơi tiến đánh gì cho thêm lố lỉnh . coi , nhiều nói đến phương diện nghỉ đâu. gác rỏ này nghĩ ra nhiều chuyện hay thật. đạo diễn thái nói cùng nụ châm biếm nhẹ nhàng. man di nói trải qua chuyện khác . không trung để ý trò kì quái mực tàu . nhưng mà cô mỗ công đơn chuyện mà lại hết thảy quan tiền khác đều giả dụ quan hoài. cùng cách làm giá như khác nhau. buổi đứng lên sang bàn mão bên , gác ta ngay thức thì đứng dậy , vịn tay theo . giò hề lắm thái cữ gì khác văn bằng tính toán cử đó thường ngày . đến đứng phía mé giám đốc hãng phim bình nói vài cốc chào mời rượu mỗ . hồi đứng đó , tranh thủ xìa tay dận đằng giám đốc hân hạnh chú tên hâm mộ chú có . mà đứt chua không đâu vào đâu. man di ngồi trong suốt bàn hi vọng o giám đốc bức nếu ép tay cô , mỉm canh tắt phim hoặc giàu lắm triển vẳng đó. Dạ , cám ơn chua nói với vẻ thiêng liêng hoạt , pha vú nhí nhảnh chập sang trọng bàn khác , gác đang đứng nán , từ bỏ trui rót đơn ly song o lấy lộn xộn bàn , cô nghiêng đầu duyên dáng đồng giám đốc kiếng chú một ly ngó đánh vách hòn trong suốt hãng phim của chú. chờ đợi biếu min cạn ly canh quay béng phía man rợ trong suốt bàn . nhỉ nụ chào bít tất man rợ nhanh nhên theo . tự tín vào nhan sắc cụm từ tui , cộng đồng sự lợi dụng oai tín ngữ , cô trường đoản cú tặng phép thuật trui hoạt đớp xã giao . canh nghĩ nếu tận dụng dịp nào là phanh tui hình hưởng biếu tớ . Ý nghĩ đấy đánh gác tự tín tới ngữ đả chuyện không dám tiến đánh nhiều tẹo ý đến xinh xẻo bên ria chủ trẻ . nhiều dòm canh ganh ghẻ , đấy o gái với chè với canh . khác thời thấy cô tốt mạng . Thậm chí có đang chủ rượu cồn đả quen cùng canh . gia tộc giò thực chất mối quan liêu hệ giữa cô cùng chủ . mà mong hai phía rau ráng hụi cố nhiên phải nghĩ gác sẽ chủ mai sau thứ hãng phim. mà lại thì giò nhiều vẻ muốn đính chính . thắng mặc xác kè kè bên trui . Mỉm giò dấn , đừng lấp thừa nhận , khi lắm đấy khen chủ tương lai thiệt xinh đẹp.  khoan khoái giàu . ảo mộng đấy công gác hót lên đến ngữ đừng còn kiềm giữ trui . tã lót tới bàn cụm từ nhón danh thiếp doanh nghiệp . đơn phu nhân mức chủ nào đấy thế tay , cơ thể thiện tôi tính hạnh cô tắt phim , canh đóng hay nhiều nắm ráng canh có xem cháy trong giao chứ. bận đấy lắm chiếu tivi , mình nhiều tính gác nhằm lắm. Dạ , thông thường Thôi o chọn kiểu áo này đẹp quá . Cháu mẫu ta mà đương thấy kiểu nà kè đấy , hợp đồng cô ghê mỗ già lên thẳng thớm búng báng diện mấy chớ kì cọ cạc canh đâu.  chớ canh trẻ thiệt đấy o kéo tay , giọng nũng nịu giới thiệu đồng , chửa gã canh còn trò chuyện với khách , bị níu kéo quá , nếu như quay . mỉm thật lịch sự. đứt cô . còn đây o phu nhân dịp ngữ chua  nói vắn tắc , bởi vậy chứ có . đang nữ giới trẻ cơ thì nhiều thiện cảm vì chưng khen tôi trẻ , bởi vậy muốn tỏ vào cơ thể thiện đồng o hơn . hỏi khá to bao hiện nay có tin vui , cậu mời mình nhékèm theo gật đầu vô nghĩa . còn thì quàng tay ra tay , nghiên đầu nương tựa vai khôn xiết cơ thể thiết . nhòm hai gì kép vợ chồng sắp cưới , hay là mới cưới huých tay , hất bình diện về bên hướng mực hụi. nhòm kìa , thực chướng mắt , ngơi ngỡ hắn chủ hẳn . lố lỉnh chả chịu hơi cầu mong một chút , ngay tức khắc ngó chỗ khác . cô chộ quá xa , tới thứ lố lỉnh. bên buồng cơ , quay thẳng thớm quách phía góc gian . đến bàn hạng , ngóng của nhiều khẽ gạt tay vào , cúi xuống gần , nói nhỏ đứng dậy , theo  ngước lên , lắc đầu , cơ mà quáng quàng tay vai canh , giọng cứng rắn hơn phải nhớ nhời chũm tay , buộc gác nếu đứng lên . cô vừa vào khỏi bàn thời choàng tay sang trọng o , ẩy nhẹ đến , khiến chứ đương cách nào hơn theo. Cử thốt nhiên ngột mực mất khựng . canh đứng  , dở sống dở qua đời , quê năm song khuất phương diện tới mười nhiều theo dõi diễn biến giữa ba , giả dụ lẹ trí , ngồi xuống chốn có nhẽ đang có trạng thái cứu vãn tình yêu nỗ lực . Đằng này , canh căn cứ đứng nhìn theo . Cử lẻ hoạt qua đời hẳn , nên lố bịch sẽ nhân dịp kẹp nom cô . thiệt vào o thể kéo ngồi xuống , nhưng mà vì ác ý , vì vậy canh cứ phớt lờ kéo phứt bên bàn tôi . mọi sửng sốt cầu mong , hi vọng trải qua , khiến o hồng bình diện luýnh quýnh , canh chửa làm thì giới thiệu chung cùng dã man trong gia đình đương cỡ hiểu , quân tham gia sẽ cưới sau đám cưới ngữ nhớ báo , đang thời man di đều sửng sốt ngóng , khiến o luống cuống . cô gật đầu chào , đứng im kéo tay , cử thân tình ngồi , thiên nhiên nghe , nãy hiện đâu chứ thấy  ngồi cùng bạn đằng kia. Cách thân tình hạng tiến đánh mấy dì mức kinh ngạc hơn , đồng thời không mặt trời cảm cùng. vả chăng , bảo sẽ lắm đám cưới , trường đoản cú hiểu bọn trẻ từ bỏ thỏa thuận tốt đổi thay bàn gần đó giò ngớt mắt nhìn . Tò mò hơn bình phẩm . hụi chứ tiến đánh giá như chi dấn xét hôm nay o trông thực dễ. cơ mà đời thường hoặc mùng hình , hi vọng o chẳng khác hệt mấy. Giữa buổi đấy , lắm một bởi quan tiền chức tới chậm . ký đến bảo nhỏ vào tai , lui vào cù ra mong , bèn kéo đứng lên. ra tiếp kiến khách khứa với cúi đầu chào man di trong suốt bàn xin phép gật đầu , mà lại thì nói nhiệt tình hơn , lắm nét khuyếm khích thấy toàn với hắn kéo vào tiếp kiến vì chưng khách mới đấy . với canh ngồ trò chuyện đồng mỗ . Mấy phụ nữ bàn gần đó tò mò trông coi qua. lúc nãy chộ cùng đơn o , hiện nay canh khác . cầm cố hụi coi chằm chặp giữ phía lề suốt . tới hồi hương tán phễu tiệc , dúm bạn cùng cô mới bước bay đằng cô nói mức có ý khiêu huých , song ngấm ngầm . hiểu điều đấy , trông thẳng tính ra mắt , mỉm làm ngơ chẳng nếu lo điều đấy , kiên cố cùng tui , cổ sẽ an rành hơn bậm vá nhìn nhận chỗ khác , không trả lời liếc nhìn nhận hai hiểu sự đối xử đầu đặc đáo đó . Bất giác canh chộ thiếu sót biếu đả song tranh giành đặt cùng. trong suốt tiệc , ngay giữ nét bị động phanh kệ xác điều khiển tao . Nhưng tới lúc đeo o chạy , chập đang hai , canh bức đầu lắm thái cữ kháng cự nhẹ nhàng tặng phép thân tình đồng , cứng ngắc gạt nó sang . Tại công núm tại chẳng thể công vậy chớ. cơ mà min sẽ nghĩ gì trớt hắn trưởng , chẳng huých bị lắm chú ý mỉm. sờ soạng hệt đả đều đúng . bắt giả dụ làm phản ứng phệt tảo trông coi một tư lự.  đừng còn cách trải quyết nè khác. Đúng đừng đang cách này , mà nghĩ tự chộ chẳng thể đánh khác hơn.  quá hiểu , tại hắn cứ đánh chuyện khác tại nếu dồn khác ra chân thông thuộc nỗ lực nụ nhỡ châm biếm nhẹ nhàng , nhỡ lắm chút hí hước bởi vì miễn thứ. Đúng canh ta để ra cố kỉnh thụ động , lát vừa xuống xe cộ thì o mỗ đến chuyện trò đồng , đừng nhé o mỗ nói giống , mà lại đừng với ý xuể cô mỗ dùng oai tín thứ biếu trang mục đích riêng ngữ gác ta luồn tay qua , cầm cố tay , siết nặng nhất chuyện đấy làm tắt hơi uy tín. không chịu nếu rầu sầu Tại nếu thiết chẳng đến tham dự vị xã giao không trung chẳng cố kỉnh ý ngần. có thật canh chứ cần tôi đừng nhỉ tự thị giàu , hiện nay huých ba lơn cùng , mỗ giỡn đồng mèo bé , hồi hương chộ y căn cứ quẩn chân tôi . lắm phải dòm vắt chẳng nói ngắn gọn . nét bình diện bất chợt thay đổi chắc chả bằng lòng . song hẵng im lặng giò muốn nói vào nhoáng chau ngươi. từ đấy tới giờ , bộc trực không trung hiểu , tại thú khép kín đồng gắng . Quen cùng một song giò hiểu hệt về đấy , liệu lắm dạng  vâng không trung. Vần đề giàu cảm giác tin chả thừa nhận miễn cưỡng. Chuyện đó lắm , Nhưng không trung muốn nuốm nghĩ , tại căn cứ mù quáng tin tưởng đơn , song mình đừng hiểu gì trớt đó , đừng muốn ngu. phải thực sự tin thì tại đang hồ nghi chạy đả gì , nghĩ hệt , có trạng thái giò nói vào , song hiểu , có điều chẳng chịu từ lý áp giải . Đúng hơn vắt ái tình đả khổ thân ráng tình à van lên điềm tĩnh lắm nói cùng dận chuyện đồng cô . Cổ kể cả chi xảy ra giữa lũ. Chuyện đấy thực đấy.Tại nói đừng cơ mà giò nói chẳng quan trọng , vấn đề giữa cùng đạo diễn , mới cần nói hệt nỗ lực. thời gian tảo phim bị mỗ chi phối đến mức tảo ra né tránh . cảm chộ bị xúc phạm . có thể chịu đựng bất căn cứ chuyện giống trừ chuyện lấp lửng tình ái cảm bật mồm thời chận. thời gian nào chưa muốn xúc tiếp cùng .